Đoạn đường ngồi xe ngựa cùng Lam Tịch công chúa trở về Hoàng cung, Tần Dịch cảm thấy dài đằng đẵng vô cùng. Dù sao thì bát tự của hắn và vị công chúa này dường như không hợp nhau, cứ gặp mặt là y như rằng cãi vã. Nếu đổi lại là người khác, Tần Dịch đã chửi cho tổ tông mười tám đời nhà người ta đội mồ sống dậy rồi. Thế nhưng thân phận của Lam Tịch công chúa quá đỗi cao quý, Tần Dịch căn bản không dám hé răng, đành phải ôm một bụng uất ức.
Dọc đường, Tần Dịch không chỉ một lần thầm nghĩ, nếu thời gian có thể quay ngược, hắn tuyệt đối sẽ không bước lên chuyến xe rước họa này của Lam Tịch công chúa.
Giả sử là nữ tử tầm thường thì cũng thôi đi, giống như Chúc Tưởng Nhan vậy, nếu nàng nói quá nhiều, Tần Dịch sẽ giở chút thủ đoạn lưu manh ra dọa dẫm. Dưới sự công kích của cả tay lẫn miệng, thử hỏi có nữ tử nào mà không ngoan ngoãn khuất phục?
Chúc Tưởng Nhan chính là minh chứng sống. Trước kia nàng còn hay thích cãi bướng, kết quả sau hai lần bị hắn dạy dỗ, bây giờ e rằng nàng chỉ muốn dâng ngay đôi môi anh đào lên cho Tần Dịch mà thôi.




